15/07/2017
774
Tuần 15 Thường Niên_Sống Lời Chúa hằng ngày_Lm Giuse Minh





















THỨ HAI TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 10,34-11,1

ĐÒI HỎI CỦA TIN MỪNG

 

- Đây là phần cuối của bài giảng về sứ mạng tông đồ. Chúa Giêsu thẳng thắn cho biết những đòi hỏi khó khăn của Tin Mừng

- Tin Mừng không chỉ gây chống đối từ phía kẻ thù, mà còn là cơ hội cho người tin theo bị chống đối ngay từ phía người nhà mình. Vì Tin Mừng đòi hỏi mỗi người đích thân chọn lựa, và vì Tin Mừng là giá trị cao quí nhất cho nên con người phải dám từ bỏ tất cả những thứ khác để đổi lấy nó.

- Sau cùng Chúa Giêsu khuyến khích người ta quảng đại tiếp đón những sứ giả của Tin Mừng, vì tiếp đón họ chính là tiếp đón Chúa và sẽ được Chúa trọng thưởng.

Có thể nói, bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy hệ quả của bước đường theo Chúa. Theo Chúa, người môn đệ phải chấp nhận nhiều thua thiệt: họ có thể bị chống đối từ ngoài xã hội đến trong gia đình và một cách nào đó, Chúa Giêsu cũng bị xem là nguyên cớ của các tranh chấp chống đối. Ngài nhận xét rằng người ta sẽ không đồng ý với nhau về Ngài: kẻ theo, người chống, sẽ có những bất hòa, đoạn tuyệt, những đấu tranh khắp nơi trên thế giới và ngay cả bên trong các gia đình, vì Ngài và vì giáo huấn của Ngài. Thật thế, làm sao không có đối nghịch giữa ánh sáng và bóng tối, giữa Chúa Giêsu và thế gian, giữa quyền lực Thiên Chúa và quyền lực thế gian. Bước theo Chúa người môn đệ phải chọn lựa, và phải đặt tình yêu Chúa Giêsu trên ngay cả những liên hệ, những tình cảm thân thiết nhất, trên mọi liên quan gia đình, trên chính mạng sống mình: “Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy… ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”.

Khi chọn lựa như vậy, người môn đệ không tránh khỏi những mất mát, thua thiệt: “ai không vác thập giá mình mà theo Thầy thì không xứng đáng với Thầy”. Người ta kể chuyện có một thiếu nữ trẻ đẹp, con nhà quyền quí muốn nhập vào dòng tu rất khắc khổ. Để thử thách ơn gọi của cô, Mẹ Bề Trên vẽ lên một bức tranh đáng sợ về những đòi hỏi khắt khe của tu viện. Nghe xong cô bé có vẻ lung lay và im lặng. Một lúc sau Mẹ Bề Trên hỏi:

- Con không nói gì ư ?

- Thưa mẹ con chỉ có một câu hỏi: trong nhà dòng này có nhiều cây Thánh giá không?

- Ồ, khắp nơi trong nhà, chỗ nào cũng có cây Thánh giá

- Vậy thì thưa mẹ, con hy vọng sẽ không gặp gì khó khăn cả, bởi vì ở mọi nơi và trong mọi giây phút, con đều có Thánh giá bên cạnh, con có thể chịu đựng tất cả.

Tuy nhiên, Thiên Chúa sẽ không để những môn đệ phải thất vọng. Chính Chúa Kitô kết thúc bài giảng thừa sai bằng một lời hứa khác thường cho những người được sai đi cũng như những kẻ đón tiếp họ: “Ai đón tiếp một tiên tri sẽ nhận được phần thưởng dành cho một tiên tri, ai đón tiếp người công chính sẽ nhận được phần thưởng dành cho người công chính; ai đón tiếp kẻ rao giảng sẽ nhận được phần thưởng cho kẻ rao giảng”. Người môn đệ đã vì Người mà chấp nhận những rạn nứt và thập giá thì cũng được đồng hóa với Người trong ân thưởng.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con hiểu thế nào là mầu nhiệm “tự  hủy” của Ngài, để luôn biết quảng đại dấn thân cứu sống người anh em mà không sợ đau thương hay hiểm nguy.

 

 

 

 

 

THỨ BA TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 11,20-24

TRÁCH DÂN CỐ CHẤP

 

- Chúa Giêsu khiển trách các thành dọc bờ hồ Galilê là Khoradin, Bétsaiđa và Caphacnaum các thành này điều chứng kiến phần lớn các phép lạ Chúa Giêsu đã làm. Thế nhưng họ không hối cải, vì họ kiêu căng.

- Ta cũng nên biết rằng so với các thành khác, những thành này có trình độ kiến thức Thánh Kinh cao hơn. “Ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Ngươi sẽ nhào xuống đến tận âm phủ!”

- Khi thấy sự kiêu căng đã khép kín lòng họ. Chúa Giêsu nghĩ tới những kẻ “bé mọn” nhờ khiêm tốn mà nhận được mạc khải của Thiên Chúa.

- Văn minh càng tiến bộ, càng có nguy cơ lôi kéo con người đến sa đọa và hủy hoại nền tảng đời sống gia đình và xã hội. Ngay từ thời xa xưa, các tiên tri (ngôn sứ) trong cựu ước thường tỏ ra nuối tiếc nếp sống (tinh thần) sa mạc của Israel, dù gian khổ nhưng vẫn gắn bó với Thiên Chúa của mình. Vì thế, các Ngài cũng nghi kỵ bầu khí vô đạo, kiêu căng, vô luân nơi các đô thị. Việc chúc dữ các đô thị là một trong những đề tài nổi bật trong lời rao giảng của các Ngài: Sôđôma, Gômôra, Babylon, Tyrô Siđôn là đối tượng của những lời rủa xả nặng nề nhất của các tiên tri. Những đô thị này không những là nơi phát sinh những sa đọa luân lý, mà còn là biểu trưng của óc tự mãn, sự tôn thờ ngẫu tượng của con người.

Ở đây Chúa Giêsu cũng tiếp tục truyền thống tiên tri ấy khi Ngài lên tiếng chúc dữ một số thành phố như Corazin, Bétsaiđa, Caphacnaum. Những thành ven biển hồ này đã được nghe lời Chúa và chứng kiến phần lớn các phép lạ của Ngài lẽ ra họ phải đem lòng sám hối và tin vào sứ mạng thiên sai của Ngài. Nhưng vì họ không tin nên hình phạt của họ nặng hơn những nơi khác: ai nhận lãnh nhiều nén bạc hơn thì có trách nhiệm nhiều hơn: “khốn cho ngươi hỡi Khôradin, khốn cho ngươi hỡi Bétsaiđa! vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xiđôn  thì họ đã mặc áo vải thô rắc tro lên đầu và tỏ lòng sám hối”. (Mt 11,21)

Cuộc sống vật chất sung túc tại các đô thị dễ làm cho con người sa đọa, đồng thời chối bỏ tương quan giữa con người với Thiên Chúa.

Con người được tạo dựng không phải để sống đơn độc một mình mà là sống với tha nhân, sống cho và sống vì tha nhân. Sống như là Chúa dạy hôm nay, chúng ta phải mở rộng cõi lòng hướng về tha nhân. Có phép lạ luôn đòi hỏi lòng tin và cũng có những phép lạ phát xuất từ lòng bác ái vị tha. Người ta thuật lại: thời vua Louis 13 đang trị vì nước Pháp, ngày kia Hoàng hậu Anne d’autriche mở tiệc đãi khách. Hôm đó bà đeo một sợi dây chuyền bằng ngọc, Thánh Vincent de paul có mặt trong bữa tiệc đó, đã nói với bà: Thưa hoàng hậu, nếu bà muốn, bà có thể làm một phép lạ. Hoàng hậu nhìn Thánh nhân vẻ đầy kinh ngạc, Thánh nhân nói tiếp: “vâng, bà có thể đổi các viên ngọc này thành bánh mì giúp những người nghèo đói”. Vài giờ sau, phép lạ đã xảy ra: Hoàng hậu đã trao cho Thánh Vincent de paul sợi dây chuyền bằng ngọc ấy để Ngài bán lấy tiền mua bánh mì cho người nghèo.

Từ phép lạ do lòng bác ái vừa kể. Chúng ta có sám hối về lòng ích kỷ của mình trước những nghèo đói của tha nhân không?

Tuy nhiên, Kinh Thánh không ngừng nhắc nhở con người biết rằng chỉ trong Thiên Chúa, con người mới có thể tạo được tương quan đích thực giữa người với người, loại trừ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống, con người không những rơi vào sa đọa vô luân, mà còn cắt đứt mọi tương quan với tha nhân.

Nguyện cho lời Chúa soi sáng và hướng dẫn chúng con trong cuộc sống, để khi mưu sinh và xây dựng xã hội, chúng con biết đặt Chúa vào trọng tâm cuộc sống, đeo đuổi những giá trị thiêng liêng và xây dựng tình người.

 

 

 

 

 

THỨ TƯ TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 11,25-27

CẦN TRỞ NÊN BÉ MỌN

 

- Sau khi khiển trách những thành ven biển hồ đã không tin Ngài vì cậy vào sự thông thái của mình, Chúa Giêsu lên tiếng tạ ơn và chúc tụng Chúa Cha đã mặc khải mầu nhiệm nước trời cho những kẻ bé mọn, tức là những người “nghèo trong tinh thần” mà Ngài đã nói trong bát phúc: những người tội lỗi, những kẻ ít học.

- Ngài còn nói: “vì ý Cha muốn an bài như vậy”. Nghĩa là thái độ hoặc tin hoặc cứng tin mà Chúa Giêsu gặp chẳng phải là chuyện may rủi, cũng chẳng phải do tài năng hoặc bất tài của Ngài, mà là chương trình khôn ngoan của Thiên Chúa: Ngài luôn ưu ái những kẻ bé mọn và hạ bệ những hạng khôn ngoan thông thái tự cao.

Con người có thể khước từ Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa thì không bao giờ từ bỏ con người: Ngài luôn mời gọi con người trở về để lãnh nhận ân sủng và sự sống của Ngài. Thiên Chúa mời gọi mỗi người không phân biệt, nhưng để đáp trả con người có thể có một trong hai thái độ: thái độ của những kẻ bé mọn khiêm tốn để cho Chúa dạy dỗ; và thái độ của những kẻ thông thái tự cao, cho mình là nhóm nhỏ tách khỏi đại đa số dân chúng. Những kẻ thông thái được Chúa Giêsu trực tiếp nhắm đến trong Tin Mừng hôm nay là nhóm biệt phái đang đứng trong hàng lãnh đạo sinh hoạt Tôn Giáo và chống đối Chúa. Họ cho rằng chỉ cần am tường luật Môsê trong Kinh Thánh cũng như những tập tục truyền khẩu là con người có thể đến với Chúa: họ tự phụ mình biết Thiên Chúa, nhưng thực ra họ lìa xa Ngài.

Kinh Thánh, nhất là Tân ước hay đối lập kẻ nghèo hèn bé nhỏ với người giàu sang quyền thế, và người nghèo hèn bé mọn thường được đề cao. Chính Đức Maria trong bài ca “Magnificat” cũng đã thốt lên: “Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường” (Lc 1,52-53).

Hôm nay, Chúa lại nói trong bài Tin Mừng: con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết mầu nhiệm nước trời, nhưng lại mạc khải cho những kẻ bé mọn (Mt 11,25).

Người bé mọn là người sống khiêm tốn đơn sơ chất phác, dễ dàng tin vào lời dạy dỗ khôn ngoan vì hứa hẹn thành tín của Thiên Chúa, không thắc mắc nghi nan, không kiêu hãnh tự mãn mà biết tìm tới chân lý và thuận phục ý Chúa.

Chúng ta cần trở nên những người bé mọn theo tinh thần Phúc âm, để cảm mến tin theo và sống hiệp thông với Thiên Chúa. Một con người khiêm tốn có thể có đức tin sâu xa hơn một nhà thông thái. Đức tin là một hồng ân cần được lãnh nhận hơn là kết quả của sưu tầm trí thức của con người. Thánh Têrêsa Avila, tuy không học hành nhiều, nhưng đã có kinh nghiệm sống động về Thiên Chúa và đã trình bày kinh nghiệm thiêng liêng của mình một cách tốt đẹp, đến nỗi đã được đặt làm tiến sĩ Hội thánh, vì giáo huấn của thánh nữ để lại là kho tàng thiêng liêng quí báu giúp mọi thành phần Giáo hội đến với mầu nhiệm Thiên Chúa.

Để đón nhận Tin Mừng, chúng ta phải trở nên bé nhỏ, hiền lành và khiêm nhu, chỉ có tâm hồn hiền lành mới tìm được niềm vui. Ta hãy nghe cuộc đối thoại giữa sói và sóc.

Một hôm sói hỏi sóc.

- Vì đâu mà họ nhà sóc của mi luôn vui vẻ nhảy nhót, còn bọn sói chúng ta luôn buồn rầu?

- Ông buồn vì ông ác, tính độc ác bóp nghẹt tim ông. Còn chúng tôi vui vẻ vì chúng tôi hiền lành và không làm ác cho một ai. (Tolstoi kể)

Dĩ nhiên, ở đây Chúa Giêsu không có ý loại trừ những bậc khôn ngoan thông thái, nhưng chỉ có ý cảnh tỉnh những ai cậy dựa vào sự thông thái của họ mà tự mãn chối bỏ niềm tin vào Đức Kitô sẽ không gặp được Thiên Chúa, không thể đạt được tới sự hiệp thông với Thiên Chúa và được cứu rỗi.

Nói chung con đường Chúa Giêsu mạc khải để giúp con người đến với Thiên Chúa chính là tâm hồn đơn sơ khiêm tốn.

Xin Chúa mở rộng tâm hồn chúng con để lắng nghe lời Chúa với tâm hồn khiêm tốn, mến yêu. Xin cho chúng ta biết sống theo sự soi sáng hướng dẫn của Chúa Thánh Thần để đến với Chúa và anh em.

 

 

 

 

 

THỨ NĂM TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 11,28-30

HÃY ĐẾN VỚI CHÚA

 

- Trong ngôn ngữ Thánh Kinh “gánh” chỉ lề luật

- “Mang lấy ách” là một kiểu nói bóng của các Thầy Rapbi xưa quen dùng, hàm ý nhận ai làm Thầy

- Ách và gánh của Chúa Giêsu là đạo lý Tin Mừng, đạo lý này bao gồm 3 điểm:

* Tin: Thụ giáo để trở thành môn đệ.

* Khiêm nhường: là thái độ của người môn đệ đối với Chúa.

* Hiền lành: là thái độ của người môn đệ đối với tha nhân.

- Học với Chúa Giêsu là học được tính hiền lành và khiêm tốn.

- Luật của Ngài là luật yêu thương.

- Bởi thế ai mang lấy ách của Ngài và học với Ngài thì tâm hồn người đó sẽ gặp được bình an.

Những kẻ vất vả mang gánh nặng mà Tin Mừng hôm nay nhắc đến được các nhà chú giải hiểu là những con người đơn sơ khiêm tốn, sẵn sàng để Thiên Chúa dạy dỗ hướng dẫn, như được nói đến trong đoạn Tin Mừng trước đó.

Tâm hồn họ đã sẵn sàng, giờ đây Chúa Giêsu mời gọi họ đến với Ngài để được Ngài nâng đỡ bổ sức cho, để Ngài giải thoát khỏi gánh nặng – Gánh nặng nào? Đó là gánh nặng của lề luật mà các nhà thông luật chất trên vai những con người đơn sơ, hèn mọn. Họ bó gánh nặng lên vai người khác, còn chính họ thì không muốn động ngón tay vào, như lời Chúa trách cứ thái độ giả hình của những người biệt phái, tinh thần vụ luật, vụ hình thức đã làm cho những vị lãnh đạo Do Thái giáo không còn có quả tim thông cảm nữa.

Chúa Giêsu mời gọi dân chúng đến với Ngài để được Ngài giải thoát khỏi gánh nặng và được nâng đỡ bổ sức. Chống lại những người biệt phái, Chúa Giêsu đề ra một cái ách mới cho những ai chấp nhận Ngài. Đây chẳng phải là không còn lề luật, bởi vì giáo huấn của Chúa Giêsu đòi hỏi không thua gì lề luật của Môsê. Nhưng điều làm cho luật của Chúa trở thành êm ái đó là tình yêu, và những kẻ tuân giữ luật Chúa được sức mạnh tinh thần nâng đỡ an ủi, đó là sức mạnh của Thánh Thần mà Ngài đã ban cho các môn đệ để họ tuân giữ luật Chúa, và như vậy luật Chúa trở nên nhẹ nhàng, dễ chu toàn.

Người tín hữu không lẻ loi một mình, không tự sức mình tuân giữ luật Chúa. Hàng ngày họ được nuôi dưỡng bằng chính Mình Máu Thánh Ngài và được ban cho tràn đầy Thánh Thần. Sống theo ơn soi sáng của Chúa Thánh Thần, họ sẽ cảm nghiệm được rằng đời sống đức tin với tất cả những hệ lụy, những đòi buộc của nó sẽ không còn là gánh nặng, mà là niềm tin và sức mạnh trong mọi biến cố, mọi hoàn cảnh cuộc đời.

Sau đây là một đoạn tự thuật trong cuốn nhật ký của một thiếu nữ:

Buồn và chán vì mọi người trong gia đình chẳng hiểu mình. Tôi chạy đến những người bạn để mong được thổ lộ tâm tình, trút bỏ những buồn chán trong tim. Nhưng không gặp được ai: đứa thì đi học, đứa thì đi làm, đứa thì đi chơi… Thế là mất cả một ngày trời. Chiều muộn rồi, tôi chẳng biết đến với ai. Chạy lòng vòng ngoài phố càng khó chịu nặng nề vì tiếng ồn, khói xe và bụi. Tới đường Tú Xương, bỗng nhiên tôi nhớ đến nhà thờ Mai Khôi nhỏ bé đơn sơ nhưng không khí yên tĩnh thánh thiện. Tìm lấy một góc, tôi thầm kể cho Chúa tất cả những nỗi lòng của mình. Thế rồi, tôi bỗng thấy nhẹ nhàng và bình an lạ lùng, vì hình như có ai đó đã nghe tôi, hiểu tôi.

Ra khỏi nhà thờ Mai Khôi, tôi mới hiểu và cảm nghiệm sâu xa lời Chúa: “Hãy đến với ta hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”

Xin Chúa cho chúng con biết lắng nghe lời mời gọi đến với Chúa, tin tưởng vào Chúa và lấy tình yêu đáp trả tình yêu để “ách Chúa trở nên êm ái và gánh Chúa trở nên nhẹ nhàng cho chúng con”. Vì chỉ nơi Chúa, chúng con mới kín múc được niềm vui và sự bình an đích thực.

 

 

 

 

 

THỨ SÁU TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 12,1-8

NGÀY HƯU LỄ

 

- Chúa Giêsu bị các biệt phái kết án vì chuyện các môn đệ Ngài bức lúa để ăn trong ngày Sabát

- Vụ việc này là minh họa cho thấy luật (ách) của người biệt phái do không có tình thương trong đó nên đã trở thành nặng nề thế nào. Họ không hề quan tâm đến cơn đói của các môn đệ mà chỉ rình mò xem các ông có làm gì sơ hở phạm đến luật không để mà kết án.

- Câu trả lời của Chúa Giêsu trích Hôsê 6.6 “Ta muốn lòng nhân từ chứ không muốn hy lễ”

Chương 12 Tin Mừng Matthiêu qui tụ những tranh luận giữa Chúa Giêsu và các vị lãnh đạo Do Thái giáo thời Chúa Giêsu về những đặc tính của một nếp sống Tôn Giáo. Cuộc tranh luận hôm nay liên quan đến việc thực hành đạo đức căn bản của người Do Thái, đó là giữ luật ngày Sabát. Đây là một thực hành quan trọng đến độ những người biệt phái đã dùng việc Chúa Giêsu không tuân giữ luật ngày Sabát để lý luận và nói với dân chúng rằng Chúa Giêsu không phải là Đấng đến từ Thiên Chúa, không phải là đấng Mêsia.

Việc dành riêng một ngày nghỉ cho Thiên Chúa đã bị lạm dụng đến mức việc tuân giữ ngày Sabát không còn là do tình yêu mến tôn thờ đối với Thiên Chúa, nhưng là hình thức ràng buộc con người. Qua cuộc tranh luận với những người biệt phái về việc giữ ngày Sabát Chúa Giêsu dạy cho chúng ta biết cốt tủy của mọi lề luật là ý muốn của Thiên Chúa. Mà ý muốn của Thiên Chúa luôn luôn là yêu thương và nhân nghĩa với con người. Thiếu tinh thần này mọi việc coi như linh thánh nhất (giữ ngày Sabát) cũng trở thành vô nghĩa, và có thể là cái cớ đưa nhiệt tâm đến lầm lỗi, như trường hợp các ông Pharisiêu ở đây. Thật ra trong chuyện này, các môn đệ Chúa Giêsu không vi phạm chính luật ngày sabát, mà chỉ lỗi 1 trong 39 điều ý kiến giải thích luật ngày Sabát, do các Thầy Rapbi đặt ra. Như thể câu chuyện còn hàm ý chỉ trích nhóm Pharisiêu vì quá đặt nặng những ý kiến, những tập tục của người ta, mà làm cho việc giữ luật trở thành gánh nặng đè lên người dân không sao kham nổi.

Trả lời thắc mắc của những người biệt phái tại sao các môn đệ Ngài không giữ luật ngày Sabát, Chúa Giêsu nhắc lại việc xảy ra trong Cựu ước liên quan đến Đavít và đoàn tùy tùng khi đói, tức khi khẩn thiết đã vào đền thờ ăn bánh trưng hiến chỉ dành cho tư tế. Điều đó không được phép làm; hoặc việc các tư tế trong đền thờ không nghỉ ngày Sabát mà vẫn không mắc tội. Rồi Chúa kết luận: “Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này, ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông sẽ không lên án kẻ vô tội”.

Lòng nhân từ phải là căn bản cho những phán đoán của chúng ta đối với anh em; cần phải hành xử theo lòng nhân từ hơn là chỉ xét đoán anh em theo những việc bên ngoài.

Ngày nọ Khổng tử dẫn học trò từ nước Lỗ sang nước Tề. Hai môn sinh là Nhan Hồi và Tử Lộ được Khổng tử thương mến nhất. Ngày đầu tiên đến đất Tề, Khổng tử và các môn sinh được một người giàu biếu cho một ít gạo. Khổng tử liền phân công: Tử Lộ và các môn sinh khác vào rừng kiếm củi, còn Nhan Hồi đảm nhận việc nấu cơm.

Đang đọc sách nhà trên, Khổng tử bỗng nghe một tiếng động dưới bếp. Nhìn xuống, Ngài bắt gặp Nhan Hồi đang mở vung xới cơm cho vào tay nắm lại từng nắm nhỏ rồi đưa vào miệng. Khổng tử than thở: “Người học trò tín cẩn nhất của ta lại là kẻ ăn vụng”.

- Khi ngồi vào bàn ăn, Khổng tử nói: “bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm cho thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương. Thầy muốn bớt một chén cơm để cúng cha mẹ. Nhưng liệu rồi cơm này có sạch không?”

- Nhan Hồi chắp tay thưa: “Dạ nồi cơm này không sạch. Khi cơm vừa chín, con mở vung ra xem thử. Chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trần nhà rơi xuống làm dơ cả nồi cơm. Sau đó con xới lớp cơm bẩn định vất bỏ đi, nhưng nghĩ rằng cơm ít mà anh em lại đông, cho nên con đã ăn phần cơm ấy. Thưa Thầy như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi”.

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng tử ngẩng mặt lên trời than rằng: Chao ôi, thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà cũng không hiểu được đúng sự thật. Suýt nữa Khổng tử này đã trở thành kẻ hồ đồ nghi oan cho đệ tử.

Xin Chúa giúp chúng con luôn ý thức luật lệ chỉ là phương thế để chúng con sống hoàn thiện, và cầu nối để con đến với Thiên Chúa và tha nhân. Xin cho chúng con tâm hồn nhân từ như Chúa để biết đối xử với người khác mỗi ngày một tốt đẹp hơn.

 

 

 

 

 

THỨ BẢY TUẦN XV THƯỜNG NIÊN

Mt 12,14-21

NGƯỜI TÔI TRUNG HIỀN LÀNH

 

- Mặc dù bị những người Pharisiêu chỉ trích, Chúa Giêsu không trả đũa, nhưng “lánh đi nơi khác” (c.15).

- Dù Ngài đã làm những phép lạ hiển hách và được dân chúng ngưỡng mộ, Ngài vẫn khiêm tốn “cấm họ không được tiết lộ Ngài là ai” (c.16)

- Thái độ bất bạo động đó làm cho Ngài rất giống với hình ảnh người tôi tớ hiền từ mà Isaia đã tiên báo: “Ngài sẽ không cãi vã, không to tiếng. Chẳng ai nghe thấy Ngài lên tiếng giữa phố phường. Cây lau bị dập Ngài không đành bẻ gẫy; tim đèn leo lét Ngài chẳng  lỡ tắt đi”.

Chúa Giêsu biết rõ những người biệt phái ghen ghét, thù hận Ngài. Họ bàn mưu kế hãm hại Ngài. Ngài đã kín đáo rời khỏi miền Galilê để tiếp tục sứ mệnh của Ngài ở nhiều nơi khác. Ngài còn cấm những kẻ theo Ngài không được tiết lộ cho cho thiên hạ biết Ngài là ai. Thánh Matthêu đã giải thích thái độ của Chúa Giêsu như là thể hiện một trong những lời sấm rõ nét và gợi ý nhất về Đấng Mêsia: Người tôi trung của Thiên Chúa trong Isaia. Người tôi trung mang sứ mệnh loan báo công lý, ở đây hiểu là Tin Mừng Nước Trời. Ngài thi hành sứ mệnh đó một cách khiêm tốn nhưng đầy tình thương, ngay cả những kẻ chống đối đã sa cơ: không bẻ gẫy cây sậy đã dập (ám chỉ Ai Cập) không dặp tắt tim đèn còn khói (ám chỉ Babylon). Chúa Giêsu thực hiện hoàn toàn lời sấm này, lòng nhân từ kiên nhẫn, xót thương của Chúa không phải để buông xuôi, nhưng là để thâm nhập tâm hồn con người. Cho đến lúc sự công chính được toàn thắng và muôn dân nước đều hy vọng vào Ngài.

Thật ra trong cuộc sống tại thế, và cho đến hôm nay, Chúa Giêsu vẫn kiên nhẫn chờ đợi với hy vọng mọi người trở về với Ngài để được cứu thoát. Chẳng hạn với người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, một thứ tội phải bị ném đá. Chúa Giêsu chỉ nói: “Tôi cũng không kết án chị, chị hãy về đi và từ nay đừng phạm tội nữa”. Ngài luôn quả quyết: “Tôi đến để kêu gọi người tội lỗi ăn năn trở lại”, và thực tế. Ngài đã chữa lành những kẻ bị coi là tội lỗi và bị xã hội ruồng bỏ. Vậy ta hãy có cái nhìn yêu thương, tha thứ và chờ đợi như Chúa.

Tôi xin kể câu chuyện ngụ ngôn sau đây để chúng ta cùng suy nghĩ : Một hôm Satan (ma qui) thích chí vô cùng vì đã phát minh được một cái gương kỳ diệu, bất cứ điều gì nhìn trong tấm gương ấy cũng bị đảo lộn. Một khuôn mặt kiều diễm nhất nhìn vào tấm gương cũng biến thành xấu xí ghê rợn, Satan ngĩ có thể đưa tấm gương lên thiên đàng để gây chia rẽ giữa Thiên Chúa và các Thiên Thần. Satan liền đội tấm gương lên đầu bay thẳng lên trời, dọc đường hắn nhìn vào tấm gương và càng thích thú khi thấy khuôn mặt xấu xí của hắn càng xấu hơn. Nhưng càng bay gần đến Thiên Đàng thì hắn càng thấy khuôn mặt hắn xấu thê thảm, cứ thế chưa đến cửa Thiên Đàng thì hắn không còn chịu nổi vẻ xấu xí thô bạo của hắn nữa. Tay hắn run lẩy bẩy và đánh rớt tấm gương xuống trần gian. Tấm gương vỡ từng mảnh và lan tràn mặt đất, đó là khởi đầu đại họa cho con người, từng hạt cát nhỏ bám vào mắt ai thì nằm mãi ở đấy, và người đó chỉ nhìn thấy cái xấu trên thế gian này mà thôi. Câu chuyện trên muốn nói rằng: nhìn thấy cái xấu nơi người khác không phải là điều tự nhiên nơi con người, đó là một cái nhìn của quỉ. Nơi mỗi người, vẻ đẹp của Thiên Chúa vẫn còn chiếu sáng, chính cái nền này mới là nền tảng cho đức ái Kitô giáo.

Cây lau bị dập Ngài không đành bẻ gãy, xin Chúa dạy chúng con noi gương Chúa, trân trọng bảo vệ, khuyến khích và nuôi dưỡng những gì tốt đẹp còn lại trong lòng những kẻ mà người ta cho là đã hư đốn. Xin cho chúng con thấu hiểu  lòng Chúa yêu thương kiên nhẫn chờ đợi chúng con, xin cho chúng con hết lòng trở về với Chúa để được ơn cứu độ.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho