04/05/2018
1723
Suy niệm Chúa Nhật VI Phục Sinh năm B_Lm. Giuse Minh


















 

CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH – NĂM B

Cv 10,25-26.34-35.44-48; 1Ga 4,7-10; Ga 15,9-17

YÊU THƯƠNG NHƯ THẦY YÊU

 

I. Dẫn nhập Phụng vụ Thánh lễ

Chúa Nhật VI Phục Sinh khép lại thời kỳ Phụng vụ trước Lễ Thăng Thiên. Thật là ý nghĩa khi Thánh Gioan trình thuật lời cáo biệt của Đức Giêsu với các Tông đồ để ra khỏi cuộc sống hữu hình mà về cùng Chúa Cha. Trong đó, Đức Giêsu để lại một tâm sự gởi gấm được coi như bí mật cuối cùng và quí giá nhất của tâm hồn Người. Dường như Người muốn để lại cho các môn đệ di chúc thiêng liêng của Ngài. Điểm nổi bật là Người tha thiết nhấn mạnh trên tình yêu đối với nhau: “Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”.

Qua lời Chúa trong Thánh lễ hôm nay, cộng đoàn Phụng vụ chúng ta hãy ôn lại tâm sự yêu thương này như một lệnh truyền, như một qui chiếu và như là một chuyển tải niềm vui trọn vẹn.

II. Hãy yêu thương nhau – Đây là giới răn của Thầy

Trước giờ phút ly biệt, lòng bồi hồi và miệng nghẹn ngào, Ngài đã nói đến tình yêu, lại không phải là tình yêu dành cho Ngài, mà là tình yêu của các Tông đồ đối với nhau. Bởi vì chính tình yêu, chứ không phải cái gì khác, sẽ làm cho đôi mắt sáng và bước chân của người môn đệ thêm chắc để gieo rắc tin yêu đến cho mọi người. Do đó, mối bận tâm hàng đầu và trăn trở lớn nhất nơi Đức Giêsu, là muốn thấy các môn đệ của mình yêu thương nhau. Bởi vì đối với Chúa Giêsu, yêu thương là điều kiện cần thiết để ở lại trong tình yêu của Chúa; là dấu hiệu rõ nhất để nhận ra ai là kẻ thuộc về Ngài: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ Thầy, là chúng con yêu thương nhau”. Mặt khác, Chúa Giêsu gián tiếp cảnh giác: mối rình rập nhóm môn đệ và những kẻ được qui tụ trong niềm tin thiếu lòng yêu thương hiệp nhất với nhau.

Đây là một di chúc thiêng liêng tuyệt đối không bao giờ được đặt lại vấn đề; một lệnh truyền nhất thiết phải thể hiện bằng được trong cuộc sống.

Thiên Chúa là Tình Yêu, những ai muốn hiểu muốn thấy Thiên Chúa thì phải học cho biết yêu thương. Thánh Gioan còn nói mạnh hơn: “Ai không yêu thương thì không biết Thiên Chúa”.

III. Yêu Như Thầy Yêu – Như một qui chiếu

Khi nói đến tình yêu là nói đến một Mầu nhiệm. Tình Yêu là một danh từ rất trừu tượng. Nhưng tình yêu có thể cảm nghiệm được. Người ta có thể nhận diện, có thể cảm nhận được tình yêu bằng hành động, nghĩa là qua những việc làm cụ thể. Khi yêu, người ta trao cho nhau ánh mắt ân tình, nói lên những lời âu yếm, ngọt ngào, tử tế, lịch thiệp, người ta không ngại tỏ ra những cử chỉ ân cần, chăm sóc và trao tặng nhau bất cứ những món quà gì có thể... nhất là sẵn sàng muốn gần gũi nhau. Yêu là thế đấy!

Cũng thế, lệnh truyền “Yêu thương nhau” không phải là một ngẫu hứng tự do muốn thực hiện thế nào cũng được, mà phải là một qui chiếu khít khao vào chính tình yêu của Đức Giêsu – một tình yêu vốn đã qui chiếu vào tình yêu Chúa Cha – giờ trở nên kiểu mẫu và cội nguồn tình yêu cho những kẻ thuộc về Ngài:

“Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào - Thầy cũng yêu mến anh em như vậy”.

“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”. Đó là thứ tình yêu mở ra cho hết mọi người, không giới hạn, chẳng trừ ai (Bài đọc 1); san bằng mọi hố sâu ngăn cách, rào cản để người người gần gũi nhau hơn; chủ động đi bước trước (Bài đọc 2), cho tôi tớ trở thành bạn hữu, cho xa lạ thành thân quen, cho nỗi niềm riêng tư trở thành tâm sự muốn chia sẻ... Để nếu cần, tình yêu ấy sẵn sàng mạo hiểm đến hy sinh mạng sống vì người mình yêu: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình”.

Đức Giêsu, vì yêu, đã đích thân xuống thế hầu có thể chia sẻ kiếp làm người với con người cách trọn vẹn qua sự gần gũi thương yêu dạy dỗ và ban phát ơn lành. Sau cùng tình yêu dâng trào đã thôi thúc Ngài dâng hiến cả mạng sống để cứu chuộc nhân loại. Chưa thỏa lòng nên trước khi về trời, với những lời tâm huyết, Chúa nói:

“Thầy ra đi trước để sửa soạn chỗ cho các con” (Ga 19,2); cũng chưa yên tâm, nên Ngài lập phép Thánh Thể, hàng ngày tự giam mình trong Nhà Tạm để được sống gần với những người thương yêu cho đến cuối cuộc đời, hầu con cái Ngài không bị lạc lõng, bơ vơ. Ôi tình yêu tuyệt diệu!

Và khi các môn đệ yêu thương nhau, họ có đó tình yêu Chúa Giêsu như chuẩn mực để đo lường chất lượng, như một kiểu mẫu để so nắn nẻo đi, như một qui chiếu để điều hòa nhịp sống, và như một cội nguồn để tìm tới nối dài hành vi yêu thương.

IV. Để niềm vui nên trọn

Nhận ra mình là kẻ được yêu, tín hữu được kêu gọi để đón nhận bằng cách “Ở lại trong tình yêu của Chúa” và biết đáp trả bằng tình yêu trung tín, chu toàn các giới răn đúng với bổn phận trong bậc sống của mình. Tình yêu ấy luôn là một mạo hiểm của Mầu Nhiệm Tử nạn - Phục sinh, nhưng bên trong lại là niềm vui bất tận.

Tuy nhiên, nói yêu bao giờ cũng dễ, chính khi thực hành yêu thương ta mới thấy hết những nét quyết liệt của lệnh truyền này. Chẳng hạn:

- Ở qui mô nhỏ hẹp như một gia đình đã có những va chạm nhiều khi đưa đến chỗ sứt mẻ, đổ vỡ!

- Ở qui mô rộng lớn hơn như một Giáo xứ lại cho thấy xuất hiện những đụng chạm, những bất đồng quan điểm, có nguy cơ phá vỡ sự hiệp thông, do tính ích kỷ, đầu óc hẹp hòi, nếp nghĩ giới hạn, tầm nhìn phe cánh... hoặc vì quyền lợi hay quyền lực để rồi nhắm mắt trước giới luật yêu thương.

- Và rộng lớn hơn nữa là qui mô của một xã hội, ở đó, hiện nay nhân loại đang phập phồng lo sợ vì nạn bạo lực, khủng bố bao trùm khắp nơi. Đáng lẽ ra con người phải lấy tình thương báo đáp hận thù, thì họ lại cư xử với nhau theo kiểu “công lý và báo thù”: “mắt đền mắt răng đền răng”. Trước bối cảnh đó lời căn dặn yêu thương của Đức Kitô cần phải được khắc sâu và thực hiện triệt để hơn nơi đời sống các môn đệ Chúa Kitô.

Xin Chúa luôn thanh luyện tình yêu của chúng ta để từng ngày chúng ta biết chân thành yêu thương như Chúa yêu, yêu người như yêu Chúa, vì Chúa là tình yêu. Amen.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho