13/04/2018
1341
Suy niệm Chúa Nhật III Phục Sinh năm B_Lm. Giuse Minh


















 

CHÚA NHẬT III PHỤC SINH – NĂM B

Cv 3,13-15.17-19; 1Ga 2,1-5a; Lc 24,35-48

HÀNH TRÌNH CỦA NIỀM TIN

“Chính anh em là chứng nhân của những điều này ”

 

I. Dẫn nhập Phụng vụ Thánh lễ

Các môn đệ theo chân Chúa Giêsu lên Giêrusalem với hy vọng lập quốc mới. Thế nhưng hy vọng tràn trề bao nhiêu, thì nay lại thất vọng bấy nhiêu khi chính thầy Giêsu, người mà các ông đã hy vọng sẽ khai sinh cho một vương quốc mới lại bị xử tử đóng đinh và chết treo trên thập giá. Cuối cùng tảng đá lăn lại lấp mồ chôn vùi Thầy vĩnh viễn và cũng chôn luôn niềm hy vọng các môn đệ Chúa Giêsu. Thầy đã chết, thế là những hoài bão về một tương lai xán lạn đã sụp đổ. Mặc dù mấy ngày qua, được mấy phụ nữ đi viếng mộ Chúa về cho biết Thiên Thần bảo “Chúa đã sống lại”. Nhưng các ông chỉ cho là chuyện đàn bà. Sau kiểm chứng xác nhận lời mấy phụ nữ ấy là đúng, các ông vẫn chưa tin, mà chỉ hoang mang, từ hoang mang đến sợ hãi, rồi chán nản, bỏ cuộc. Tất cả mọi sự trở nên một màu đen tối, nỗi thất vọng trào dâng khiến các môn đệ tính đến chuyện giải tán và về quê như hai môn đệ trở về Emmau. Thánh Phêrô và một vài ông theo Ngài trở về nghề cũ: chài lưới bắt cá. Tất cả cái không gian tâm hồn bây giờ bỗng trở nên trống vắng và tối tăm, vì niềm tin của các ông như vỡ vụn đi mất rồi !

II. Bối cảnh Tin Mừng Phục Sinh

Chính trong khoảnh khắc và tâm trạng ấy, Tin mừng hôm nay tường thuật Chúa hiện đến, đứng giữa các ông và bảo: “Bình an cho anh em”. Đây không phải là lời chúc bình thường, mà là Chúa thừa biết tâm hồn các ông đang đảo lộn, chao đảo, vì thế mà mất bình an. Cho nên, công việc đầu tiên Chúa làm là đưa lại thăng bằng cho con người. Thế nhưng các ông vẫn chưa vui mừng, mà còn hoảng sợ, tưởng thấy ma. Để minh chứng cho các ông không phải là ma, Chúa cho các ông xem những dấu đinh trên tay chân Ngài. Tiếp theo để các ông thấy rõ, chứ không phải ảo ảnh, hảo huyền, Ngài đã đề nghị ăn uống với họ. Ngài hỏi: “Ở đây anh em có gì ăn không?”. Lúc ấy, các ông đưa cho Người một khúc cá nướng, Ngài cầm lấy ăn trước mặt các ông. Những điều này Ngài cho thấy trên thân xác ấy không phải là của một hồn ma, nhưng là thân xác vinh hiển của Đấng Phục Sinh.

Một số các môn đệ còn vương vấn gương mù của Thập giá, Người giải thích cho họ biết: “Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kilô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba từ cõi chết sống lại”. Như thế, Thiên Chúa muốn cứu độ nhân loại bằng đau khổ và sự chết, điều mà các ông chưa hiểu.

Tin mừng hôm nay cho chúng ta biết Đức Giêsu đã khai lòng mở trí các Tông đồ để các ông hiểu rõ ý nghĩa của Kinh Thánh. Người đã giải thích cặn kẻ tại sao Người phải chịu đau khổ và sống lại từ cõi chết sau ba ngày, để củng cố niềm tin của các ông. Cùng với niềm tin, niềm vui đã quay trở lại. Một sự sống mới vừa hồi sinh.

Từ đó, Chúa Giêsu uỷ thác cho các Tông đồ ra đi làm chứng cho Đức Kitô trước mọi dân nước, đồng thời rao giảng lòng thống hối để được thứ tha mọi lỗi lầm.

III. Sống và loan báo Tin Mừng Phục Sinh

Trong Thánh lễ hôm nay cộng đoàn chúng ta được khai mở đón nhận lời Chúa. Để rồi đến phiên chúng ta ra đi làm chứng cho Tin mừng và bộc lộ sức sống Phục Sinh mạnh mẽ của Chúa trong cuộc đời chúng ta. Những môn đệ của Chúa đã hối hả chạy đi chia sẻ niềm vui đầy ắp trong lòng cho bất cứ ai lắng nghe. Cũng thế, mối tương quan mật thiết giữa chúng ta với Đức Kitô đòi hỏi chúng ta phải thông truyền tin vui Phục Sinh đến với mọi người bằng thái độ, giá trị và lối sống của mình, để người khác nhìn vào chúng ta, họ nhận ra Đức Kitô Phục Sinh.

Cuộc sống chúng ta hôm nay, nhiều lúc ánh sáng hy vọng như vụt tắt, do một cơn bạo bệnh chưa tìm được thuốc chữa, do cái chết của một người thân thương, do con cái ngỗ nghịch, do cuộc tình tan vỡ…Những lúc đó, chúng ta hãy tin Chúa đang đồng hành với chúng ta, đang chia sẻ tâm tình với chúng ta. Đặc biệt tìm gặp Ngài trong Thánh lễ. Chính nơi đây, như hai môn đệ làng Emmau, chúng ta tìm lại được niềm vui và hy vọng, để tiếp nối con đường còn lại đi về với Chúa.

Từ cái nhìn về mình, chúng ta hướng tới anh em. Nhiều người cũng đang cần cử chỉ bẻ bánh, để nhận ra Chúa trong chúng ta, như tận tụy với những ai đang cần đến, một tấm lòng cảm thông cho những ai gặp khó khăn, những người đang sầu khổ,… Tất cả đều là những cử chỉ bẻ bánh. Nhờ đó, họ sẽ nhận ra Đức Kitô trong chúng ta. Niềm tin và hy vọng, lúc đó lại tỏa sáng trong họ.

Lạy Đấng Phục Sinh xin ban bình an cho cộng đoàn chúng con, để chúng con không còn nô lệ vào các nỗi sợ hãi, mà can đảm làm chứng tá cho niềm tin vào sự Phục Sinh của Chúa, nhờ đó mọi người lãnh nhận được ơn cứu độ của chúa. Amen.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho