27/10/2017
443
Suy niệm Chúa Nhật 30 Thường Niên năm A_Lm. Trầm Phúc



















GỢI Ý SUY NIỆM LỜI CHÚA

Chúa Nhật 30 thường niên năm A

Lời Chúa: Mt 22,34-40

 

Nhờ một câu hỏi của một thầy thông luật, Chúa Giêsu nhắc lại cho chúng ta một điều răn chính yếu mà chúng ta không thể bỏ qua, đó là luật mến Chúa yêu người. Đó là tóm tắt tất cả luật Chúa: “Ngươi hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết sức, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là điều răn trọng nhất và điều răn thứ nhất”. Nhưng Chúa lại muốn mở ra một con đường mới: “Còn điều răn thứ hai, cũng giống điều răn ấy, là: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình”. Chúa liên kết hai điều răn lại với nhau và xem việc yêu người cũng quan trọng như yêu Chúa.

Điều luật này, ai trong chúng ta cũng đều biết, nhưng điều quan trọng là có thực hành hay không. Chúng ta có yêu mến Chúa không?

Chúng ta nghĩ thế nào là yêu? Những người đã sống trong tình yêu chắc sẽ trả lời dễ dàng hơn, những người khác thì thường kinh nghiệm theo sách vở, theo kinh nghiệm của người khác hay theo những kinh nghiệm riêng của mình. Vậy yêu là thế nào?

Không ai có thể định nghĩa một cách chính xác tình yêu, vì nó bao gồm cả cuộc sống, cả con người, không có gì ở ngoài tình yêu một khi người ta đã yêu. Chúng ta chỉ có thể nói đến những dấu hiệu của tình yêu thôi. Vậy yêu chính là cảm thấy mình liên kết chặt chẽ với người yêu, và nếu là vợ chồng thì mới biết được sự liên kết đó đi đến đâu. Ở đây chúng ta chỉ gợi lên một vài thể hiện của tình yêu để giúp chúng ta hiểu phải yêu mến Chúa thế nào thôi. Tình yêu là một chuyện dài và không bao giờ chấm dứt.

Yêu mến Chúa là điều răn trọng nhất và phải yêu hết lòng, hết sức… phải huy động cả con người để yêu.

Yêu mến Chúa hết lòng là thế nào? Chúng ta đọc kinh kính mến gần như hằng ngày, chúng ta có biết yêu hết lòng gì không? Nôm na, chúng ta chỉ nói rằng yêu hết lòng là lòng trí chúng ta chỉ còn có một nội dung là Chúa, là nhớ đến Chúa không ngơi. Điều này không khó, nhưng cũng không dễ. Hỏi những người yêu nhau, họ sẽ nói cho nghe, và ai đã yêu thì có thể hiểu. Yêu được đo bằng thương nhớ. Nhớ mới thương, thương mới nhớ. Nhớ mãi không nguôi. Làm gì cũng nhớ, lúc nào cũng nhớ, đi đâu cũng nhớ. Ăn cũng nhớ, làm việc gì cũng nhớ, nắng mưa cũng nhớ. Đó là định luật của tình yêu. Nếu chúng ta yêu mến Chúa thì nhớ Chúa liên tục, không nguôi. Nhìn trời, nhìn cỏ cây cũng nhớ. Chúng ta có nhớ Chúa như thế không? Nếu chúng ta nhớ Chúa như thế, chúng ta mới biết rằng chúng ta đang yêu Ngài. Chúng ta có làm được không?

Yêu mến Chúa hết sức? Xin đan cử một ví dụ. Tôi đến thăm một gia đình. Họ sống trên nhà sàng. Tôi đang nói chuyện với những người trong nhà. Ông chủ nhà đi ngoài đồng về, thấy tôi ông chào rồi xuống nhà dưới và nằm trên sàng nhà, thở vừa nói: “Tôi mệt quá, mệt quá!  Nhìn ông, tôi chợt nghĩ: “Tại sao ông này mệt đến như thế? Vì ông đi đồng về, nhưng vì sao? Vì thương vợ thương con, ông đã đem hết sức mình làm việc.” Vậy, yêu mến Chúa hết sức thì cũng vậy. Làm việc gì cũng làm vì yêu mến Chúa cho đến kiệt sức. Yêu mến Chúa thì cũng giống như yêu thương những người thân thôi. Quả tim chúng ta chỉ có một định luật thôi.

Nhưng thường tình thì người ta nhìn thấy nhau mới yêu nhau. Yêu mến Chúa thì không thấy Chúa bao giờ, thì làm sao yêu được? Đó là một vấn nạn thường gặp. Nhưng Chúa có cách tỏ tình. Ngài có thể dùng nhiều cách để chúng ta thấy được tình yêu của Ngài. Tất cả mọi sự trên trần gian này đều là biểu hiện của tình yêu Chúa. Hơn nữa, chúng ta nhìn thấy tình yêu Chúa khi nghe Chúa mạc khải tình yêu của Ngài nơi Người Con Một: “Chúa Cha đã yêu thế gian đến nỗi ban Con Một cho chúng ta”. Đây là bằng chứng cụ thể nhất của tình yêu Chúa. Chúng ta đòi hỏi gì hơn nữa?

Chúa Con đã yêu thương chúng ta bằng cả cuộc đời của Ngài. Ngài đã chấp nhận làm thân nô lệ và chết cho chúng ta trên thập giá. Đó là cách tỏ tình của Chúa. Chúng ta có nhận thấy được tình yêu tuyệt vời đó không? Có tình yêu nào sâu thẳm và hơn tình yêu của Chúa chúng ta không? Thánh Phaolô đã cảm kích trước tình yêu đó và đã kêu lên: “Ngài đã yêu tôi và đã chết cho tôi!” Vì thế Ngài cũng nói: “Không! Không ai có thể tách tôi ra khỏi tình yêu của Chúa Giêsu Kitô!” Ngài đã trọn vẹn sống cho Chúa. Chúng ta thế nào? Chúng ta không thể yêu mến Chúa như thế sao? Vì chúng ta còn quá nặng nề với cái xác hay chết của chúng ta.

Tình yêu là cho đi, cho hết và cho không, cho không đòi hỏi lại. Chúng ta hãy cho Chúa tất cả, không sống cho chính mình nữa mà sống cho Đấng đã chết vì chúng ta.

Điều răn thứ hai cũng giống như thế: Phải yêu thương tha nhân như chính mình. Đây là một chuyện dài, chúng ta sẽ có dịp nói đến sau. Nhưng những ai đã yêu mến Chúa thực tình thì cũng sẽ biết yêu mến tha nhân. Tình yêu Chúa sẽ chiếm đoạt người ấy và người ấy sẽ biết làm thế nào để yêu mến tha nhân.

Để có thể đạt đến đỉnh của tình yêu Chúa, thì không gì hơn là đến bàn tiệc tình yêu của Chúa, ăn lấy Tình Yêu để thành một với Tình Yêu. Như thế, mọi hành động, tiếng nói, ý nghĩ của chúng ta sẽ thành tình yêu, và nhờ đó chúng ta mới biết yêu thương mọi người như Chúa yêu. Như thế, chúng ta mới biết được hạnh phúc là gì.

Lm Trầm Phúc

Gp. Mỹ Tho