25/08/2017
490
Suy niệm Chúa Nhật 21 Thường Niên năm A_Lm Giuse Minh



















CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN A

Is 22,19-23; Rm 11,33-38; Mt 16,13-20

“Thầy Là Đức Kitô Con Thiên Chúa Hằng Sống”

 

I. Dẫn vào Phụng Vụ Lời Chúa

Hôm nay, phụng vụ Lời Chúa muốn cộng đoàn nhìn vào công cuộc cứu độ đã sửa soạn hoàn tất trong cuộc đời trần gian của Đức Giêsu để chúng ta đón nhận mọi hồng ân được ban xuống cho chúng ta. Và để chúng ta cố gắng sống phù hợp với ơn cứu độ đã lãnh nhận được. Thế nên, bài đọc Tin Mừng trong Thánh lễ hôm nay, vừa nhắc lại mầu nhiệm Cứu Thế, vừa nói lên yêu sách của đời sống mới trong Chúa Kitô. Cộng đoàn chúng ta hãy mở lòng đón nhận Mặc Khải để được sức trung thành với ơn gọi Kitô hữu.

II. Nhận diện căn tính thần linh của Đức Giêsu

Vấn đề căn tính thần linh nơi Đức Giêsu trong lịch sử cứu độ luôn vang lên trong Cựu Ước và Tân Ước.

Đoạn Tin Mừng của Thánh Matthêu trong Thánh lễ hôm nay thường được mệnh danh là cuộc tuyên tín tại địa hạt Cêsarê Philipphê.

Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ, như phép lạ hóa bánh ra nhiều cho trên 5000 người ăn no nê thì danh tiếng của Người vang lẫy lừng khắp nơi. Dân chúng đã bắt đầu bàn tán về con người và sứ mệnh của Ngài. Người ta còn muốn tôn Ngài lên làm vua nữa. Ai ngờ hôm nay, Chúa lại tuyên bố những điều xem ra thật khó hiểu. Đó là con đường thập giá trong sứ mệnh của Ngài và trong đời sống của những môn đệ đi theo Ngài.

Thế là để đánh dấu khúc quanh lịch sử quan trọng này, sau một đêm cầu nguyện, như nhiều lần Đức Giêsu đã làm như thế trước những quyết định và biến cố quan trọng sắp xảy ra, Đức Giêsu đột xuất hỏi các Tông đồ: “Dân chúng nói Con Người là ai? Và các con bảo Thầy là ai?” Ngài muốn biết kết quả của ba năm truyền giáo. Ngài cũng muốn biết các môn đệ đã hiểu Ngài đến mức độ nào? Để trả lời, các tông đồ bắt đầu thuật lại những lời dư luận người ta đồn thổi về Ngài: “Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Elia, người khác lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ.”

Cuộc thăm dò dư luận này cho thấy mặc dù chưa có lời giải đáp đầy đủ, chính xác về căn tính đích thực, cũng như sứ mạng của Chúa Giêsu nhưng các đám đông đều đánh giá Đức Giêsu là một ngôn sứ cao cả, Người “phát ngôn” của Thiên Chúa, rồi đây sẽ làm thỏa mãn khát vọng kiểu trần thế của họ.

Nhưng đối với Chúa Giêsu dư luận của bàn dân thiên hạ không quan trọng bằng ý nghĩ chính xác của các môn đệ Ngài. Cho nên sau khi biết ý kiến của dân chúng, Chúa Giêsu quay sang các môn đệ và hỏi thẳng các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Được ơn soi sáng, ông Simon Phêrô thay lời các tông đồ quả quyết: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Lời tuyên xưng này thật là chính xác, là chính sự thật, vượt qua sự hiểu biết và suy tư của con người. Nói khác đi, niềm xác tín ấy không còn thuần túy là một suy diễn, một nhận định của lý lẽ, của tri thức, của hiểu biết bình thường mà là một Mặc Khải đến từ Thiên Chúa về Đấng Cứu Thế.(x.Mt 16,13-20)

Như vậy, Phêrô đã được Chúa Cha trên trời Mặc Khải đặc biệt. Chúa Cha đã tỏ ra đặc cách Phêrô, và vì thế mà Đức Giêsu không ngần ngại nói với Phêrô: “Anh thật là người có phúc” và đặt Phêrô là: “Tảng đá xây nền Hội Thánh”, và đá này sẽ được cũng cố để quyền lực của tử thần cũng không thắng nổi.

Sau đó, Chúa Giêsu trao cho Phêrô chìa khóa Nước Trời để Phêrô lãnh đạo Hội Thánh trong tinh thần phục vụ vì hạnh phúc của toàn thể nhân loại.

III. Hành trình Đức tin của Kitô hữu trong lòng Giáo hội

Lời tuyên xưng của Phêrô, không phải tự sức của ông biết được, nhưng do Chúa Cha mặc khải. Sau đó Chúa Giêsu cho biết quyết định của Ngài về Phêrô, Chúa nói: “Anh là Phêrô, nghĩa là tảng đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, dù quyền lực của hỏa ngục cũng không thể thắng được. Thầy sẽ trao cho anh Chìa Khóa Nước Trời”.

Như vậy, Thánh Phêrô và những người kế vị đã nhận được nhiệm vụ tiếp tục sứ mạng của Đức Kitô để điều khiển Hội Thánh là dân mới của Chúa.

Hội Thánh do Chúa Giêsu lập ra chính là quà tặng quí giá nhất của Thiên Chúa ban cho nhân loại, Chúa Giêsu muốn cho Phêrô và những người kế vị trở thành lãnh đạo Hội Thánh. Bởi đó, chúng ta phải công nhận quyền uy của các Ngài. Bởi vì vâng lời các Ngài là vâng lời chính Đức Kitô: “Kẻ nào nghe lời các con là nghe lời Ta”. Đồng thời, chúng ta phải có lòng tin cậy không hề nhạt phai vào Giáo Hội của Chúa, không nên lo sợ trước sức tấn công của quyền lực ma quỉ và kẻ thù của Giáo Hội, như chính Chúa đã quả quyết: “Dù quyền lực của hỏa ngục cũng không thắng được”.

Là thành viên của Hội Thánh do bí tích rửa tội, chúng ta liên đới trong việc xây dựng Hội Thánh, như Thánh Phaolô đã viết: “Chúng ta phải trở nên những viên đá sống động, do Chúa chọn, để xây dựng nhà vĩnh cửu tràn ngập ánh vinh quang của Ngài”, bằng một đức tin sống động - một sự hợp tác chân thành trong việc Tông đồ và phục vụ cộng đoàn của Chúa Kitô.

Rồi đến lượt chúng ta, qua cuộc sống của mình, chúng ta luôn là câu hỏi cho những người chung quanh, nghĩa là nhìn vào đời sống chúng ta họ sẽ nhận ra chúng ta là Kitô hữu đích danh, là môn đệ của Chúa Kitô.

Trong những dòng cuối của sứ điệp “Hòa bình dưới thế”, vị cố Giáo Hoàng Gioan XXIII, được mệnh danh là vị Giáo Hoàng nhân từ, dễ thương, đã đưa ra cho chúng ta một định nghĩa: thế nào là một người Kitô hữu chân chính như sau: “Mỗi một tín hữu trong thế giới của chúng ta là một mảnh sao băng, là một tụ điểm của tình yêu, là một thứ men sống động giữa những người anh em của mình. Nếu người tín hữu đóng trọn vai trò ấy, họ sẽ là người Kitô hữu chân chính”.

Sống trọn những cam kết trên, quả thật người Kitô luôn là một thách thức, một câu hỏi, một sự hiện diện quấy rầy đối với mọi người. Một mảnh sao băng khi chợt sáng lên rồi tắt lịm, nhưng cũng đủ thu hút cái nhìn của con người về một góc trời nào đó. Một hạt men bé nhỏ, mất hút trong khối bột, nhưng cũng đủ sức làm dậy lên cả khối bột. Một thể hiện yêu thương, dù nhẹ nhàng đơn giản, cũng đủ sưởi ấm cõi lòng, đủ sức chinh phục hay cảm hóa bất cứ người nào. Như thế đó, sự hiện diện của người tín hữu luôn có sức thu hút, tạo được ảnh hưởng tốt cho người khác, với điều kiện họ phải sống đúng danh nghĩa người Kitô.

Kết luận:

Xin Chúa cho chúng con biết hiệp thông với nhau trong đức tin, đức cậy và đức mến để chúng con tôn vinh Thiên Chúa và thắp sáng tin yêu giữa lòng Giáo Hội của Chúa Kitô.

Lm. Giuse Phạm Thanh Minh

Gp. Mỹ Tho