07/04/2018
3076
Từ ngày 09.04 đến ngày 14.04.2018_ Phút lắng đọng Lời Chúa








 













 

09.04.2018

THỨ HAI TUẦN 2 PHỤC SINH

LỄ TRUYỀN TIN

Lc 1,26-38

Lời Chúa:

“Vâng tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. (Lc 1,38)

Câu chuyện minh họa:

Vua Friedrich Wilhelm cai trị nước Phổ vào khoảng đầu thế kỷ thứ 18. Ông nổi tiếng là người nóng nảy khó tính. Ông không thích những nghi thức rườm rà. Ông chỉ thích đi dạo một mình giữa các đường phố Berlin. Thích sống đơn giản, nhưng ông lại rất nhạy cảm với bất cứ một sự xúc phạm nào của thần dân. Nếu chẳng may có người nào chạm đến ông giữa đám đông, ông sẽ không ngần ngại dùng gậy đập túi bụi vào người đó. Thành ra, khi thấy đức vua đang đi đến, mọi người đều tìm cách lẩn tránh.

Lần kia, khi ông đang đi giữa phố Berlin, một người đàn ông đang đi tới, bỗng lẩn tránh đi nơi khác. Vừa ngạc nhiên, vừa bực tức vì dân chúng lẩn tránh mình, vua Friedrich mới chận người đàn ông lại và hỏi lý do tại sao ông ta lẩn tránh đi nơi khác. Người đàn ông luống cuống mãi, cuối cùng đành phải thú nhận rằng sở dĩ ông ta lẩn tránh nhà vua là vì sợ hãi. Nghe đến đó, vua Friedrich nổi tam bành, ông túm lấy vai người đàn ông đáng thương, vừa lắc mạnh, vừa thét lên: "Tại sao ngươi dám sợ ta. Ta là vua của ngươi. Ngươi phải yêu mến ta. Ngươi phải yêu mến ta, ngươi có biết điều đó không?".

Suy niệm:

Thiên Chúa đến với con người không bằng một sự ép buộc nhưng muốn con người tự do đón nhận. Ngài đã ban cho con người món quà quý giá nhất là chính người Con Một của mình, Đấng đã làm người và chịu chết vì con người. Hai tiếng “xin vâng” của Mẹ đã làm cho chương trình của Thiên Chúa được thực hiện. Và đó cũng là tiếng xin vâng của Ngôi Lời nhập thể. Mẹ xin vâng cùng với Chúa trong cả cuộc đời, dọc dài hành trình cuộc đời Chúa Giêsu từ trong lòng mẹ cho đến lúc sinh ra, lạc mất con trong đền thờ, trong sứ mạng rao giảng, dưới chân thập giá,…

Trong cuộc đời của chúng ta, có khi nào chúng ta nhận ra thánh ý Chúa mà nói không với ý riêng chưa? Chúng ta có dám ra khỏi những ích kỷ của bản thân để dành cho Chúa những gì tốt đẹp nhất không?

Lạy Mẹ, xin dạy chúng con biết xin vâng ý Chúa trong mọi hoàn cảnh, để những điều Chúa muốn, đều được thực hiện nơi chúng con.

 

 

 

 

 

10.04.2018

THỨ BA TUẦN 2 PHỤC SINH

Ga 3,7b-15

 

Lời Chúa:

Ông Ni-cô-đê-mô hỏi Người: "Làm sao những chuyện ấy có thể xảy ra được?". (Ga 3,9)

Câu chuyện minh họa:

Một tập san Công giáo Hoa Kỳ có đăng câu chuyện sau: Có đôi vợ chồng nọ chung sống với nhau đã được ba mặt con. Người chồng cũng là người Công giáo nhưng chủ trương trong đời chỉ đến nhà thờ hai lần: dịp lễ cưới, và ngày chết. Bà vợ trái lại là một tín hữu ngoan đạo và luôn lưu tâm cầu nguyện cho chồng. Thế nhưng lời cầu nguyện của bà hầu như vô vọng khi chồng bà đi làm ăn nơi xa và sống trong sa đọa trụy lạc. Dù vậy, bà vẫn không quên cầu nguyện cho chồng. Một đêm kia, bà bỗng nhận được điện thoại của chồng: “Em yêu dấu, đây là lần đầu tiên anh đã quì gối cầu nguyện, không phải trong nhà thờ, mà ngay tại chốn ăn chơi. Các bạn anh cười nhạo vì tưởng anh đã hóa khùng. Có thể đúng, anh đang khùng, nhưng là khùng vì Chúa Kitô. Anh đã trở về với Ngài”.

Suy niệm:

Lòng tin vào Thiên Chúa của người đàn bà trong câu chuyện như một sự an ủi bà; và trong tình thế dường như không còn cứu vãn, thì lúc đó Chúa lại ra tay cứu bà. Một sự đáp trả thật bất ngờ. Dù trong đêm tối của đức tin, Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi con người, có một ánh sáng dẫn đường đó chính là Chúa Giêsu. Như xưa Môsê treo con rắn đồng trong sa mạc để dân Chúa được chữa lành, thì nay Con Một Thiên Chúa cũng bị giương cao để mọi người được cứu thoát. Nhưng để được như thế, điều kiện căn bản phải có chính là niềm tin. Niềm tin là chiếc cầu đưa con người từ đất lên trời: niềm tin là ngọn đèn soi tỏ ý nghĩa của mọi sự vật và mọi biến cố xảy đến.

Xin Chúa thêm đức tin nơi mỗi người chúng con, để những việc Chúa muốn làm nơi chúng con được hoàn tất.

 

 

 

 

 

11.04.2018

THỨ TƯ TUẦN 2 PHỤC SINH

Thánh Stanislao, giám mục, tử đạo

Ga 3,16-21

 

Lời Chúa:

“Kẻ sống theo sự thật, thì đến cùng ánh sáng, để thiên hạ thấy rõ: các việc của người ấy đã được thực hiện trong Thiên Chúa". (Ga 3,21)

Câu chuyện minh họa:

Tại Florence thuộc nước Italia, có một ngôi đại giáo đường, được kiến trúc rất đặc biệt. Ngôi đại giáo đường này có một vòm cầu lớn. Trên vòm cầu này có một lỗ nhỏ được ghép kính.

Kiến trúc sư vẽ kiểu ngôi đại giáo đường này, đã khéo léo tính toán thế nào, để cứ đến ngày 21 tháng 6 hàng năm, ánh sáng mặt trời sẽ chiếu vào lỗ nhỏ kia, rồi dọi xuống một miếng bạc, được ghép ở dưới nền giáo đường.

Người ta chỉ cần nhìn vào ánh sáng chiếu xuống từ mặt trời, qua lỗ nhỏ trên vòm cầu kia, rồi dọi xuống nền giáo đường là biết được độ nghiêng của ngôi giáo đường để mà sửa chữa, vì ngôi đại giáo đường này được xây trên một khu vực mà trước đây là vùng xình lầy.

Suy niệm:

Chúa Giêsu chính là ánh sáng chiếu soi thế gian để soi rọi những lầm lạc của con người. Thế nhưng thế gian lại không tiếp nhận ánh sáng ấy. Cũng như ngôi đại giáo đường để cho ánh sáng của mặt trời dọi vào làm cho chúng ta nhận ra độ nghiêng của nó, thì ánh sáng Giêsu cũng dọi vào thế gian, làm cho người ta thấy được những khiếm khuyết, tội lỗi của thế gian. Đời sống của chúng ta cũng cần có những cái vòm như ngôi giáo đường này để ánh sáng Chúa soi rọi vào tâm hồn, giúp chúng ta hoàn thiện mình hơn.

Lạy Chúa là ánh sáng muôn ngàn đời, xin soi sáng cõi lòng con để con luôn bước đi trong đường ngay nẻo chính mà đến cùng Chúa.

 

 

 

 

 

12.04.2018

THỨ NĂM TUẦN 2 PHỤC SINH

Ga 3,31-36

 

Lời Chúa:

“Người làm chứng về những gì Người đã thấy, đã nghe, nhưng chẳng ai nhận lời chứng của Người” (Ga 3,32)

Câu chuyện minh họa:

Có một ông nhà giàu kia. Ông có thú vui sưu tầm các bức danh họa trên thế giới. Những người đến thăm ông đều phải trầm trồ trước những bức tranh của Picassos mà ông đã không tiếc tiền mua chúng về treo. Ông có một đứa con trai duy nhất. Khi đến tuổi trưởng thành, chàng trai bị gọi nhập ngũ. Trong một trận chiến, anh đã anh dũng hy sinh khi cố gắng cứu mạng cho một đồng đội. Nhớ ơn anh, và biết người cha là một người thích tranh, người đồng đội được cứu sống đã vẽ lại bức tranh ghi lại hình ảnh hào hùng của người con để tặng cho người cha.

Một thời gian sau, người cha cũng qua đời và người ta bán đấu giá những tài sản của ông. Nhiều người từ khắp nơi trên thế giới tuốn đến mong có thể mua được những danh họa có một không hai.

Người trọng tài trong cuộc đấu giá bắt đầu bằng cách nói: "Chúng ta hãy khởi đầu từ bức tranh của người con".

Một sự im lặng khó chịu bao trùm căn phòng đấu giá. Một tiếng nói cất lên: "Bỏ qua chuyện đó đi. Bức tranh đó do một tay hoạ sĩ nghiệp dư vẽ có đáng gì mà đấu giá. Đấu mấy bức của Picassos hay Rembrandts đi".

Tuy nhiên, người trọng tài vẫn không nhượng bộ: "Không, chúng ta phải bắt đầu bằng bức tranh người con trước. Ai muốn lấy bức tranh của người con".

Cuối cùng, một giọng nói cất lên từ cuối phòng: "Mười đồng". Đó là tiếng người làm vườn già nua. Mười đồng là tất cả khả năng mà người làm vườn có thể trả nổi.

"Có người trả mười đồng. Có ai trả hơn không? Có ai trả hai mươi đồng không?"

Một sự im lặng nặng nề lại bao trùm, hy vọng bức tranh được bán cho mau để chuyển qua những món khác.

"Mười đồng lần thứ nhất. Mười đồng lần thứ hai. Mười đồng lần thứ ba. Bán".

Người trọng tài gõ búa xuống. Ông xé một bao thư đi kèm với bức tranh. Đọc xong, ông tuyên bố với mọi người: "Cám ơn quý vị đã đến đây hôm nay. Cuộc đấu giá đã kết thúc". Người trọng tài giải thích: "Nội dung bức thư của chủ nhân dặn rằng hễ ai mua bức tranh người con thì sẽ được tất cả tài sản, đất đai, tiền bạc và tất cả các bức tranh. Người cha đã muốn trao tặng tất cả cho những ai chấp nhận người con".

Suy niệm:

Những khát vọng của con người không gì có thể lắp đầy được. Có những vị thánh đã đánh đổi cuộc đời để được Đức Kitô là tất cả, vì đối với họ chỉ có Đức Kitô mới có thể làm thỏa mãn những khát vọng.

Những người tham gia buổi đấu giá trên đây, nếu biết nội dung bức thư nói gì thì họ sẽ tìm mọi cách để giành cho được bức tranh ấy. Còn mỗi người chúng ta, biết rõ ý định của Thiên Chúa thực hiện nơi Đức Kitô, chúng ta có dám đánh đổi tất cả để được Người không?

Lạy Chúa Giêsu phục sinh, xin cho con mạnh dạn loan báo tình yêu Chúa, dấn thân phuc vụ những bàn chân rả rời kiệt sức, cứu vớt những thân phận heo hắt đang bị hất hủi bỏ rơi,… để qua đó, con làm chứng cho niềm tin của mình.

 

 

 

 

 

13.04.2018

THỨ SÁU TUẦN 2 PHỤC SINH

Ga 6,1-15

 

Lời Chúa:

“Đức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.” (Ga 6,15)

Câu chuyện minh họa:

Vào một đêm không trăng, không sao, bóng điện đang hãnh diện tỏa ra thứ ánh sáng chói ngời.

Nó lia những tia sáng kiêu kì rạng rỡ đi khắp gian nhà. Chợt nó dừng lại ở góc bếp vì nhận thấy một vật gì nhỏ bé, đen đúa với khuôn mặt bám đầy mạng nhện đang đứng ở đó. Đó là Đèn Dầu. Bóng điện liền kênh kiệu hỏi: “Này tên kia, mi là ai thế, sao mi nhỏ bé, xấu xí hôi hám nữa? Mi nhìn ta đây này, vừa to lớn, vừa rực rỡ lại cực kì sang trọng. Ta thấy mi chướng mắt quá. Mi cút khỏi đây ngay!”

Đèn Dầu thản nhiên đáp lại: “Tôi biết mình nhỏ bé, bụi bặm, nhưng tôi không hèn mọn, không khoe khoang hống hách. Một ngày nào đó tôi sẽ cho anh thấy tôi là người hữu dụng, mọi người sẽ ưu ái tôi”.

Và một đêm kia, cũng lại là một đêm không trăng không sao nhưng cúp điện. Mọi người chẳng thấy Bóng điện đâu cả mà chỉ thấy một Đèn Dầu đang thầm lặng tỏa ra thứ ánh sáng cần thiết cho căn nhà nhỏ, tỏa ra những tia sáng tí tách reo ca. Bóng điện chết lặng trong bóng tối vì hổ thẹn, nó ngẫm ra rằng: Không ai hoàn hảo cả và cũng không nên lấy cái tốt của mình mà chế giễu cợt đùa phần chưa tốt của người khác. Cuộc đời này là những sự bù đắp diệu kỳ!

Suy niệm:

Chúa Giêsu lo lắng về vật chất cũng như tinh thần của con người. Ngài nhạy cảm với nhu cầu của con người. Để lắng nghe Ngài, họ cần phải no bụng. Đối với các môn đệ, đây cũng là bài học Ngài muốn các ông ngoài việc giảng dạy, các ông cần phải lo cho nhu cầu vật chất của dân Chúa nữa. Thế nhưng, Chúa cũng làm gương cho chúng ta, Người biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình. Trong thực tế, nhiều khi chúng ta cũng bị cuốn hút bởi những kết quả mình đạt được và vui thú với chúng, chúng ta quên đi mục đích chính của mình là phục vụ vì yêu thương.

Dưới ánh sáng của Chúa phục sinh, chúng ta hãy nhìn lại những việc bác ái của chúng ta, chúng ta làm với mục đích gì? Chúng ta có khiêm tốn như Thầy Chí thánh đã nêu gương chưa?

 

 

 

 

 

14.04.2018

THỨ BẢY TUẦN 2 PHỤC SINH

Ga 6,16-21

 

Lời Chúa:

“…Các ông hoảng sợ. Nhưng Người bảo các ông: “Thầy đây mà, đừng sợ!” (Ga 6,19-20)

Câu chuyện minh họa:

Khi nhà triết học Đức nổi tiếng Sô-pân-hau-ơ hấp hối, trong cơn đau đớn, người không tin vào Chúa này đã la lên:

- “Ôi, Chúa ơi!”

Vị bác sĩ hỏi:

- “Có chỗ của Chúa trong triết lý của ngài không?”

Triết gia trả lời:

- “Khi mà ông đau đớn, nếu không có Chúa, triết học chẳng tích sự gì cả!”

Suy niệm:

Trước nỗi sợ kinh hoàng, các ông đã nhận được lời an ủi từ Chúa Giêsu “Thầy đây mà, đừng sợ!” Một lời an ủi đúng lúc và cần thiết, đã làm xua tan nỗi sợ nơi các ông. Chắc hẳn qua nỗi sợ này, Chúa muốn các ông biết chạy đến với Chúa, nhận ra Ngài và ở lại với Ngài, vì Ngài luôn mở rộng cửa đón đợi từng người chúng ta, và luôn thấu hiểu tâm tư mỗi người.

Giữa những hoang mang của cuộc đời, tôi có biết kêu cầu Chúa chưa? Tôi có nhận ra Chúa trong mọi biến cố cuộc đời chưa?

Lạy Chúa Giêsu phục sinh, xin hãy mở mắt tâm hồn con để luôn nhìn thấy Chúa đang đồng hành với con, để giữa những thăng trầm cuộc đời con luôn an tâm vì có Chúa ở cùng con.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho