02/06/2018
3547
Từ ngày 04.06 đến ngày 09.06.2018_ Phút lắng đọng Lời Chúa








 













 

04.06.2018

THỨ HAI TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

Mc 12,1-12

 

Lời Chúa:

“Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ, lại trở nên đá tảng góc tường” (Mc 12,10b)

Câu chuyện minh họa:

Một người nông dân kia có hai cái chậu để khiên nước. Một chậu nguyên vẹn và một chậu bị nứt. Ngày ngày ông đều khiên hai chậu nước từ giếng về. Chiếc bình nguyên vẹn luôn tự hào lúc nào mình cũng mang về cho chủ đầy nước chứ không như chiếc bình nứt kia. Nhưng ông chủ vẫn thản nhiên khi chiếc bình nứt kêu trách bản thân mình “tôi thật vô dụng, vì ông không nhận đầy đủ và xứng đáng với những công sức của ông”. Tuy vậy ông chủ mới lên tiếng nói: “ngươi không vô dụng đâu, hãy nhìn những luống hoa bên đường phía của ngươi, nó tươi đẹp dường nào. Ta đã thấy vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó.”

Suy niệm:

Công trình tạo dựng của Thiên Chúa thật kỳ diệu, Chúa đã ban cho mỗi người một vẻ, mỗi người một vai trò. Nhưng điều Chúa muốn là mỗi người làm tốt vai trò của mình. Không ai hoàn hảo cả, nhưng mỗi người phải biết tận dụng hết khả năng Chúa ban để làm cho thế giới này luôn mang nét đẹp của yêu thương, sẻ chia và nhân ái.

Tin mừng hôm nay cũng diễn tả về nét đẹp của Lòng thương xót Chúa, dù con người chúng ta có tội lỗi đến đâu thì lòng thương xót của Chúa còn cao hơn nữa, và đó cũng là cơ hội để Ngài thực thi những điều kỳ diệu. Do đó, lòng thương xót Chúa mời gọi chúng ta năng chạy đến với Ngài, tựa nương vào Ngài và luôn đặt hy vọng nơi Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, trước những đố kỵ của thế gian này, xin cho chúng con luôn vững tin vào Chúa là Đấng không loại bỏ, nhưng luôn yêu thương từng tạo vật mà Chúa đã dựng nên.

 

 

 

 

 

05.06.2018

THỨ BA TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

Thánh Bônifatiô, giám mục, tử đạo

Mc 12,13-17

 

Lời Chúa:

"Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa" (Mc 12,17).

Câu chuyện minh hoạ:

Vua Henri VIII nước Anh đã kết hôn hợp thức với bà Catherine d' Aragon, nhưng ông xin Toà Thánh Rôma huỷ bỏ cuộc hôn nhân đó. Toà Thánh đã từ chối. Henri liền tự mình giải quyết vấn đề và tái kết hôn. Thế là ông ta ra lệnh cho bạn bè và các chức sắc ký vào một văn bản tuyên bố đồng ý nhìn nhận hành động của ông là đúng đắn. Nhiều bạn bè của More đã ký vào, nếu không sẽ bị bắt giam và xử tội tạo phản theo luật nhà nước. More vẫn khăng khăng từ chối. Ngài bị giằng co giữa hai bổn phận: Một đối với Chúa, một đối với Tổ quốc. Khi chúng xung đột nhau, thì More không còn chọn lựa nào ngoài sự trung tín với luật Chúa.

Suy niệm:

Người biệt phái và Pharisêu luôn giữ luật Chúa theo hình thức bên ngoài nên thường bị Chúa Giêsu chỉnh sửa và lên án gay gắt vì sự cố chấp của họ.

Tin Mừng hôn nay thuật lại việc Người biệt phái và Pharisêu liên kết với nhóm Hêrôđê tìm cách gài bẫy Chúa Giêsu, để có thể tố cáo chống lại Người: "có được phép nộp thuế cho Xêda hay không?" Nhưng Người không mắc bẫy của họ, mà còn giúp họ ý thức bổn phận sống “tốt đạo, đẹp đời”, vừa tôn trọng thế quyền lại vừa tôn trọng thần quyền bằng câu trả lời: "Của Xê-da, trả về Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa". Mỗi Kitô hữu chúng ta, có biết khôn ngoan để chọn lựa Thiên Chúa và tránh né những cạm bẫy của thế gian không?

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con biết giữ luật Chúa trong môi trường xã hội con đang sống, để qua cuộc sống tốt bên ngoài xã hội, con làm chứng cho Chúa nơi trần gian này. Amen.

 

 

 

 

 

06.06.2018

THỨ TƯ TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

Mc 12,18-27

 

Lời Chúa:

“Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là của kẻ sống” (Mc 12,27)

Câu chuyện minh họa:

Trong kho tàng truyện cổ Tây phương có câu chuyện Công Chúa Ngủ Trong Rừng, như sau:

Ngày xưa, ở vương quốc hạnh phúc, nhà vua sinh được một công chúa xinh đẹp tuyệt vời. Lễ rửa tội được tổ chức linh đình, có mặt các bà tiên, mỗi bà tặng công chúa một món quà là một lời chúc tốt đẹp.

Dù không được mời, mụ phù thủy ghen tức cũng bay đến, lẩm bẩm câu chúc dữ: “Một ngày kia, cái suốt chỉ sẽ đâm vào tay công chúa và con bé sẽ phải chết!”. Nói xong, mụ bay vù qua cửa sổ. Mọi người buồn bã mất vui. May thay, vẫn còn một bà tiên tốt bụng đến trễ. Bà nói: “Ta sẽ làm nhẹ lời nguyền rủa ấy: cô bé sẽ không chết, chỉ ngủ một giấc rất dài cho tới khi một hoàng tử tốt lành, sẽ đến nắm tay kéo dậy và cô sẽ được hạnh phúc mãi mãi”.

Để đề phòng, nhà vua cấm tất cả thần dân không được dùng suốt chỉ. Nhưng một ngày kia, công chúa lên tháp canh trong lâu đài và thấy một bà lão đang khâu vá. Cô xin bà cho khâu thử. Thế là cái suốt chỉ đâm vào tay cô, cô lăn ra chết!

Người ta đặt xác cô giữa lâu đài, nhưng các bà tiên tốt bụng đã khiến mọi người trong lâu đài cũng bất tỉnh cả. Một rừng cây mọc lên che phủ lâu đài. Hoa thơm cỏ lạ bốn mùa đua nở.

Thời gian trôi đi đã ngàn năm, cho đến khi một hoàng tử lịch lãm đi săn ngang qua đó, khám phá ra lâu đài. Chàng bước vào ngỡ ngàng trước nàng công chúa xinh đẹp. Hoàng tử đã quỳ gối cầm tay công chúa, và nàng liền mở mắt chỗi dậy. Thế là hoàng tử rước công chúa về kinh thành, xin vua cha tổ chức lễ cưới linh đình.

Suy niệm:

Đối với người Kitô hữu, chết là ngưỡng cửa để bước vào sự sống mới, sự sống vĩnh cữu. Mỗi người chỉ sống một cuộc đời, và những gì ở đời này là quyết định cho đời sau. Thiên Chúa dựng nên con người và mong muốn con người được hạnh phúc, không chỉ ở đời này, nhưng là hạnh phúc đời sau, nơi mà Thiên Chúa luôn chờ đợi và yêu thương con người.

Trong thế giới hôm nay, cái điên rồ của con người là tìm kiếm tiền tài danh vọng, mò mẫm pha chế thứ thuốc “trường sinh bất tử”, để rồi được sống mãi để hưởng thụ. Họ xem sự chết là một sự chấm hết. Nhưng đối với niềm tin của chúng ta, sự chết là một cuộc khởi đầu mới trong Chúa. Thế nhưng trong cuộc sống, chúng ta có chấp nhận mất đi những gì thuộc về Chúa không? Chúng ta có dám từ chối những hưởng thụ vật chất hay những thú vui phàm tục để đời sau chúng ta được hưởng nhan thánh Chúa mãi mãi không?

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết chết đi mỗi ngày cho tội lỗi, tính ích kỷ, sự kiêu căng và những đam mê của chúng con. Xin Chúa cho chúng con biết sống tốt giây phút hiện tại, dành thời giờ cho Chúa, sống trong hy vọng và tin tưởng vào sự sống đời sau trong Chúa. Amen

 

 

 

 

 

07.06.2018

THỨ NĂM TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

Mc 12,28b-34

 

Lời Chúa:

“Thưa Thầy, trong mọi điều răn điều nào đứng đầu?” (Mc 12,28b)

Câu chuyện minh họa:

Một ngày mùa đông lạnh buốt nọ, ông thị trưởng phải chủ tọa một phiên tòa. Một ông lão bị điệu đến ăn mặc quần áo tả tơi. Người đàn ông này bị tố cáo với tội là ăn cắp một ổ bánh mì. Lời biện hộ duy nhất của ông lão trước phiên tòa là “gia đình tôi đang chết đói”.

Nghe xong lời cáo buộc của cử tọa cũng như lời biện bạch của ông lão, ông thị trưởng đưa ra phán quyết “Luật pháp không tha thứ cho bất cứ một hành động xấu nào. Tôi thấy cần phải trừng phạt ông, và hình phạt cho tội ăn cắp là ông phải đóng 10 đô la”. Vừa công bố bản án, ông thị trưởng rút trong túi của mình ra 10 đô la và trao cho người đàn ông khốn khổ. Quay xuống cử tọa ông nói tiếp: "Ông lão đã bồi thường vì tội ăn cắp của ông. Còn phần quý vị, tôi yêu cầu mỗi người phải đóng 50 xu tiền phạt vì sống dửng dưng đến độ để cho trong thành phố của chúng ta còn có một người nghèo phải đi ăn cắp". Nói xong, ông ra lệnh cho viên biện lý đi thu tiền và trao tất cả cho ông lão. Khi chiếc mũ đã được truyền một vòng tòa án và trở về tay mình, ông lão đếm được tất cả 47 đô la 50 xu.

Suy niệm:

Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta chỉ nghĩ mình chu toàn luật Chúa là đi dự lễ, giữ ngày Chúa Nhật là đủ, nhưng chúng ta quên mất người thân cận của chúng ta đang đau khổ. Luật Chúa chúng ta am hiểu nhưng chúng ta xua tay khi anh em xung quanh đang cần đến ta, dù là một hành động bác ái nhỏ nhoi, hay một lời khuyên nhủ. Điều Chúa muốn nơi ta là “Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết sức lực, hết trí khôn và yêu người thân cận như chính mình”.

Lạy Chúa, xin cho con luôn chu toàn luật Chúa qua cách sống và đối xử tốt với anh chị em con.

 

 

 

 

 

08.06.2018

THỨ SÁU TUẦN IX THƯỜNG NIÊN

THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

Lc 15,3-7

Lời Chúa:

“Tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn năn.” (Lc 15,7)

Câu chuyện minh họa:

Một vị linh mục muốn củng cố Ban Chấp hành Giáo xứ. Ngài chọn những người đạo đức, thánh thiện để khuyến khích nâng cao tinh thần sống đạo, phục vụ vô vị lợi. Thế nhưng trong số họ cũng có một người đã sa vào con đường tội lỗi, làm gương xấu và mọi người đều biết đến, trước đây ông là người nhiệt tình và hoạt động tích cực nhất. Vì không muốn dứt khoát với một người nhiệt tâm, vị linh mục muốn tìm một người đến để đem ông ấy về lại con đường thánh thiện. Ngài hỏi ý kiến từng người một, đa số đều cho rằng nên sa thải ông ấy, nếu không cả Ban chấp hành sẽ bị tiếng lây. Phía cuối phòng, một vị có vẻ im lặng ông cho ý kiến: “Thưa cha, trường hợp anh đó chưa đến nỗi tệ. Con nghĩ, nếu con mà lâm vào hoàn cảnh của anh ấy, chắc chắn con sẽ đáng trách hơn anh ấy nhiều.” Vị linh mục chọn ông này cùng đi với ngài để an ủi người bị lầm lỡ kia.

Suy niệm:

Ai trong chúng ta khi thấy người khác phạm tội, lầm lỡ đều muốn Chúa trừng phạt hoặc thậm chí muốn họ phải chết một cách nhục nhã. Thế nhưng đối với Chúa không phải thế, Người rất kiên nhẫn để từng người có cơ hội sửa đổi. Đối với chúng ta cũng vậy, chúng ta cũng cần kiên nhẫn với anh em, tha thứ, cảm thông và nâng đỡ họ chứ đừng chà đạp hay nhận chìm anh em mình, vì chúng ta có chung một người Cha luôn yêu thương và ân cần đối với từng người một.

Lạy Chúa, xin cho con nhận ra sự yếu đuối của bản thân để con cảm thông với những yếu đuối và sai lầm của người anh em.

 

 

 

 

 

09.06.2018

THỨ BẢY TUẦN 9 THƯỜNG NIÊN

TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ

Lc 2,41-51

 

Lời Chúa:

“Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nadareth và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.” (Lc 2,51)

Câu chuyện minh họa:

Mẹ đã mắng và giận con cả ngày chỉ vì con nhất quyết không đụng đến món đùi gà thơm lừng mà mẹ cất công chế biến cả buổi. Các món khác mẹ nấu chung với thịt gà, con cũng lắc đầu nguầy nguậy, mặc cho mẹ và cả nhà năn nỉ hết lời. Bực bội, mẹ quát ầm ĩ, nhất quyết không cho con ăn gì khác ngoài món mà mẹ đã làm cho con.

Con lầm lì với chén cơm trắng, không khóc, cũng không nói thêm lời nào từ "án phạt" của mẹ. Thấy thế, mẹ lại càng giận vì cho rằng "con không sợ mẹ, con không nghe lời mẹ, không biết quý trọng đồng tiền làm ra, không biết quý sức lao động của ba mẹ...".

Mẹ giận đến nỗi không thèm nói chuyện với con, mặc con lẽo đẽo đi theo năn nỉ, xin lỗi. Thật sự mẹ cũng hoang mang không hiểu tại sao mình lại giận dữ đến thế. Giận con hay giận từ chính tuổi thơ của mình? Con không biết, khi ở độ tuổi của con, chỉ cần được cầm cái đùi gà trên tay thôi đã là điều mẹ hằng mơ uớc, bởi với hoàn cảnh gia đình mình lúc đó, không dễ để có được một bữa ăn như bây giờ. Mẹ còn nhớ, có lần được bà ngoại cho một miếng thịt to, mẹ cứ hít hà mãi không dám ăn, sợ ăn rồi sẽ hết, không còn được tận hưởng cái cảm giác háo hức, thèm thuồng, phấn khích của một đứa con nít háu ăn đang có món ngon trước mặt.

Với mẹ là thế, nhưng giờ con lại "chê” cái đùi gà mà mẹ đã từng mơ ước thuở nhỏ nên mẹ nghĩ con đang "chảnh chọe", làm "nư”, đặt điều kiện để vòi vĩnh với mẹ, nên dù xót xa lắm khi thấy vẻ mặt buồn rầu của con, mẹ vẫn phải làm mặt nghiêm, xem đó như là một biện pháp "cứng rắn" để dạy dỗ con.

Cũng vì nghĩ thế nên mẹ bất ngờ khi con òa khóc, nghẹn ngào nói tức tưởi: "Mẹ... đừng giận con, con... buồn lắm, không phải con không nghe lời mẹ, mà là con đang buồn mà”. "Con buồn chuyện gì mà không chịu ăn? Mẹ nấu cho con ăn đã mệt rồi, con còn nhõng nhẽo với mẹ nữa", mẹ tiếp tục quát lên. "Mẹ đã hứa với con là nuôi con gà của ngoại cho mà. Con đã kết bạn với con gà rồi, sao mẹ lại nấu bạn gà, con không muốn ăn thịt bạn, hu hu...".

Mẹ lặng người khi nghe con nói vì mẹ từng dạy con về lòng nhân ái, yêu thương con người, loài vật, cây cỏ quanh mình. Nỗi ân hận trào lên, mẹ khóc theo tiếng nấc của con gái nhỏ. Mẹ giận mình sao lại áp đặt con thế nhỉ? Con cũng có quyền của riêng mình, quyền được bày tỏ ý kiến, quyền từ chối những cái gì mình không thích. Lẽ ra mẹ phải hỏi cho rõ, phải mừng vì con biết suy nghĩ chứ sao lại giận con?

Mẹ thật lòng xin lỗi con, dẫu thật khó thừa nhận sai lầm của mình trước mặt con trẻ, điều mà mẹ chưa từng làm bao giờ. May là lời xin lỗi của mẹ đã kịp đi vào giấc ngủ của con. Trong giấc mơ, mẹ con ta làm huề con nhé...

Suy niệm:

Đức Maria quả thật là một người sống đời nội tâm mẫu mực. Từ lúc thiên thần báo tin Mẹ cưu mang Đấng Cứu Thế cho đến lúc Chúa chết trên thập giá, Mẹ âm thầm suy gẫm và làm theo thánh ý Chúa không chút từ nan. Tâm hồn Mẹ tan nát khi thấy Con yêu bị đánh đập, vác thập giá, bị xử như một tội nhân, và chết tức tưởi trên thập giá. Thế nhưng Mẹ không oán trách một lời nhưng Mẹ thông phần với Con yêu.

Xin cho chúng con biết để tâm suy gẫm Lời Chúa vì đó là kim chỉ nam cho cuộc đời chúng con. Và xin cho mỗi người chúng con biết noi gương Mẹ, biết quảng đại với thánh ý Chúa, xin vâng ý Chúa trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố của cuộc đời. Trong những lúc chúng con lạc hướng, xin cho chúng con luôn biết tìm đến Chúa là ngọn hải đăng của cuộc đời. Trong cơn nguy khó, xin cho chúng con biết đến với Mẹ để nhờ Mẹ dẫn dắt chúng con đến với Chúa là suối nguồn hạnh phúc và bình an.

Têrêsa Mai An

Gp. Mỹ Tho